Bài đăng

Bắt đầu

 4/4/2025 Từng giây từng phút hãy nhớ lời hứa của mình với Đức Thế Tôn Hãy buông bỏ đi nhiều thứ nhất có thể Phải hiểu tại sao mình cần sống chánh niệm mỗi phút giây? Phải hiểu tại sao cần hành thiền liên tục, miên mật, mỗi ngày một giờ?

Nên làm gì?

Nên biết đủ với những gì đang có và học cách chập nhận. Vi tham lam và mong ước quá nhiều vào thứ mà mình không thể thay đổi được (hiện tại không thể cố gắng để tương lai khác đi) nên mới đau khổ. Đừng bao giờ có khái niêm buồn hay vui, chăm hay lười, khỏe hay bệnh, ngày hay đêm.  Nên học nhiều hơn và dành thời gian để thiền định, cứ liên tục lặp lại học và thiền là được. 

NGÀY LỄ

Sắp lễ 2/9 năm 2024 rồi Lại nhớ về nhiều thứ ở quê. Nhớ con đường về nhà, nhớ bài hát mỗi lần về nhà đều nghe, nhớ lúc xuống sân bay Đồng Hới, dù thời tiết như thế nào cũng đều thích, se lanh của mùa đông, gió mát của mùa hè, nhớ cảm giác gió "tạt" vào mặt khi muốn mở cửa sổ để cảm nhận không khi đầy gió và bụi của Quảng Bình, nhớ lúc ba mẹ đợi mình về, nhớ lời hỏi han của Ba " đi có mệt không,  may không ngủ quên ở sân bay" (mình đã từng ngủ quên ở sân bay ^^), nhớ cháo canh và ram của mẹ. Hôm nay tình cờ thấy lịch trình 5 ngày mình đã từng ghi "sống hòa hợp với thiên nhiên và mọi người"  dịp lễ 30/4. Mình chỉ muốn ghi lại một chút. Bắt đầu ngày mới bằng việc dậy sớm uống cà phê và đọc những bài mình thích, rồi đi bộ với ba, xong về đi ăn sáng với em Thí, rồi đi tắm biến một mình. Sau đó về dọn dẹp nhà cửa, rồi lên thăm ông bà ngoại, Chiều về phụ mẹ nấu ăn và đi bộ với mẹ cùng mấy cô hàng xóm. Tối thì nói chuyện với mẹ, mát xa cho mẹ.  Xong ngồi cái ghế n...

TỰ NHIÊN

Cái gì tự nhiên đến, xuất hiện một cách tình cờ không sặp đặt được lại làm người ta khó quên và nhớ mãi. Vì cảm xúc được biểu hiện một cách tự nhiên, xuất phát từ trái tim, mà không phải từ bắt ép của lý trí.  Lâu lắm rồi, phải 3-4 năm, tôi mới vô lại blog này, tình cờ bắt gặp. Đọc lại những chia sẽ từ năm 2021, thấy tối của 3 năm trước cũng vẫn vậy, vẫn là suy nghĩ đơn giản, trong sáng đó.  Hiện tại tôi đang học nội trú nhi đầu năm 2, vẫn giữ một tinh yêu với nghề, mong sao tôi càng yêu nghề hơn, càng yêu các em bệnh nhi hơn, nguyện đem hết công đức này để giúp đỡ bệnh nhi, mãi mãi, cho đến khi tôi ra đi. 10 năm nữa, lúc đó tôi đã già hơn, nếu có đọc được những dòng này, hãy nhớ tình yêu thương đó, đam mê, nhiệt huyết đó mà tiếp tục, đừng quên nhé.  Hôm nay là 27/2/2024 là ngày thầy thuốc Việt Nam. Mong mọi Bác Sĩ sẽ giúp đỡ được thật nhiều bệnh nhi hơn nữa, để các em có cơ hội được lớn lên, được trưởng thành, được thực hiện ước mơ của các em. Cô chúc các con nhiều sức k...
 Mình sẽ viết mỗi ngày, bắt đầu từ hôm nay. mỗi ngày 2 lần, lúc 3h và 21h50.  Câu chuyện lúc 3h sáng là gì? chúng ta sẽ làm gì vào hôm nay?  Minh phải chăm chỉ lại, không còn nhiều thời gian nữa.  Mình cần một động lực để cố gắng, và không gì khác đó chính là bản thân mình. 

CHỈ LÀ TRẠM DỪNG CHÂN

 lâu lắm mới vô lại. lại đổi tên.  KẺ QUA ĐƯỜNG, cứ tiến bước đi, cứ đi đi, đừng lưu luyến, đừng nứu chân, mỗi giây phút hiện tại chỉ là một giây phút hiện tại. chỉ biết trong hiện tại. Dạo này mình lười học giáo lý quá. Phải tinh tấn học giáo lý và tinh tấn thiền
Sáng ngày 03/07/2021, tạo ra một trang để viết những chuyện bậy bạ màu mè trong cuộc sống. Tùy hứng thì viết không bắt buộc.  Lưu trữ hình ảnh, câu chuyện dễ quên hay khó quên, những điều đáng trân trọng trong cuộc sống, sống được đến già thì hết nổi làm gì, có cái mà đọc, mình đã từng điên như thế, dù già mình cũng có thể điên như thế hoặc hơn. Tại sao lại là HOA HÒE? muốn sống mỗi một ngày thật hết mình, nỗ lực từng chút, sống trọn một ngày. Phải tận hưởng cuộc sống, muốn cuộc sống thật nhiều màu. Thường ngày mình khá nghiêm túc, nhưng trang này mình sẽ viết theo kiểu hài hước, vui vẻ hơn.  VẬT CHẤT: Nhiều thứ, nhiều mặt, nhiều trạng thái và sự thay đổi trong mỗi một giây phút...... cộng thêm TINH THẦN: nhiều cái nhìn, nhiều mức độ hiểu biết, nhiều tâm tư, cảm xúc và sự thay đổi trong mỗi một giây phút ..... QUÁ NHIỀU CƠ DUYÊN để thấy cuộc sống nó HOA HÒE đến thế nào. dr? cuộc đời của mình có lẽ gắn liền với nghề, muốn nhắc nhở, nhờ nghề mà mình hiểu được cuộc sống, mà cũng ...